Bài 1: "Bình Tây đại nguyên soái" Trương Định
- Ngày 1/9/1858, thực dân Pháp nổ súng xâm lược nước ta, từ đó đến Cách mạng tháng Tám năm 1945, nhân dân ta đã kiên cường đấu tranh chống thực dân Pháp xâm lược và đô hộ, quyết giành lại độc lập dân tộc.
- Sau khi thực dân Pháp xâm lược nước ta, nhân dân Nam Kì đã đứng lên chống Pháp, tiêu biểu là các cuộc khởi nghĩa của Trương Định, Hồ Huấn Nghiệp, Nguyễn Hữu Huân, Võ Duy Dương, Nguyễn Trung Trực… trong đó lớn nhất là phong trào kháng chiến dưới sự chỉ huy của Trương Định.
- Trương Định quê ở Bình Sơn (nay thuộc huyện Sơn Tịnh), Quảng Ngãi, sau theo cha vào lập nghiệp ở Tân An. Trương Định chiêu mộ nghĩa binh đánh Pháp ngay khi chúng vừa tấn công Gia Định (1859).
1. Những băn khoăn, suy nghĩ của Trương Định khi nhận được lệnh vua.
- Năm 1862, giữa lúc nghĩa quân Trương Định đang thu được thắng lợi thì triều đình nhà Nguyễn kí hòa ước nhường ba tỉnh miền Đông Nam Kì cho thực dân Pháp. Vua ban lệnh xuống, buộc Trương Định phải giải tán nghĩa binh và đi nhận chức Lãnh binh ở An Giang.
- Nhận lệnh, Trương Định băn khoăn, suy nghĩ rất nhiều: làm quan thì phải tuân lệnh vua, nếu không sẽ phải chịu tội phản nghịch; nhưng dân chúng và nghĩa quân không muốn giải tán lực lượng mà muốn tiếp thục kháng chiến. Giữa lệnh vua và ý dân, Trương Định chưa biết làm thế nào cho phải.
2. Tình cảm của nhân dân đối với Trương Định.
- Trong khi đó, chỉ huy nghĩa quân đóng ở Tân An là Phan Tuấn Phát truyền thư đi khắp nơi, suy tôn Trương Định làm chủ soái. Đề xuất được dân chúng và nghĩa quân ủng hộ; họ làm lễ, tôn Trương Định làm “bình Tây Đại nguyên soái”.
3. Trương Định đã làm gì để đáp lại lòng tin yêu của nhân dân?
- Cảm kích trước niềm tin yêu của nghĩa quân và dân chúng, Trương Định đã ở lại cùng nhân dân chống giặc.
- “Đại nguyên soái” Trương Định đã phất cao cờ “Bình Tây”, chỉ huy hàng nghìn nghĩa quân hoạt động chống thực dân Pháp.
